You are here

Quang Linh: Tự hào sống được nhờ dòng nhạc trữ tình

Tác giả: 
Kim Ngọc (thực hiện)

Quang Linh là ca sĩ chiếm được trái tim của đông đảo khán giả với dòng nhạc dân gian trữ tình, đặc biệt là những sáng tác mang âm hưởng dân ca xứ Huế. Với giọng ca ngọt ngào, truyền cảm và ấm áp, Quang Linh từng khiến hàng triệu trái tim say mê với những giai điệu trong các ca khúc như: Chim sáo ngày xưa, Ai ra xứ Huế, Ca dao em và tôi… Một thời gian, Quang Linh có cuộc sống khá bình lặng, tránh xa những ồn ào showbiz. Tuy không còn sức hút như trước bởi dòng nhạc trữ tình bị nhạc thị trường lấn át, nhưng Quang Linh vẫn khẳng định tên tuổi của mình trong nghiệp ca hát với cát xê "khủng". 

Dư luận cho rằng, chỉ với một bài hát, anh được trả cát-sê đủ để mua 4 căn nhà mặt tiền. Câu chuyện này thực hư thế nào?

Có những lời đùa mà nó ám ảnh mình cả đời đó. Ở nước ngoài, một show ca nhạc dài đến 6 tiếng. Tất cả các ca sĩ hát khoảng 2 tiếng rồi nghỉ giải lao. Trong giờ giải lao, mọi người sẽ mang CD ra để bán cho khán giả.Sự thực là, trong một lần ngồi bán đĩa, một ca sĩ có trêu tôi với khán giả là “ông này giàu lắm rồi, có 4,5 căn nhà rồi, đừng mua đĩa của ông nữa”. Đó chỉ là ca sĩ đó hưng phấn lên và nói vui vậy thôi.  Ý của cô ấy là tôi chỉ có một bài hit, ăn khách nên đi đâu cũng hát hoài.Còn thực ra, nghệ sĩ có gì đâu.

Thuộc số ít ca sĩ ở Việt Nam chưa có liveshow riêng? Lý do nào cho sự chậm trễ này?

Thật ra, có nhiều đơn vị tổ chức và đồng nghiệp đã động viên tôi làm show, họ sẽ lo toàn bộ công tác tổ chức, nhưng trong sâu xa suy nghĩ của mình, tôi lại thấy nhiều vướng mắc để thực hiện một liveshow. Nếu làm một liveshow, tôi sẽ phải tính toán rất kỹ càng cách hát, các tiết mục, thiết kế sân khấu như thế nào,… Một phần nữa là mười mấy năm qua, tôi chủ yếu làm khách mời trong các liveshow của bạn bè như Đan Trường, Đàm Vĩnh Hưng, Anh Thơ, Thu Phương… Tôi nghĩ rằng đó là một nét đặc biệt và tôi sẽ giữ cái chất riêng của mình như vậy, là ca sĩ độc nhất trong làng nhạc không làm liveshow. Tôi ngày càng khó tính, ngay cả với bản thân. Khi hát một bài, tôi trăn trở về việc phối khí, dàn dựng nhiều đến nỗi bị rối trí, cuối cùng bỏ qua luôn. Hiện có nhiều nghệ sĩ đầu tư đến hàng chục tỷ để làm show nhưng vẫn phải nhận lời chê bai. Điều đó khiến tôi thấy nản.

Ngồi ghế nóng chương trình “Thần tượng Bolero” mang lại cho anh những trải nghiệm gì? Anh có ai là thần tượng?

Ở vị trí huấn luyện viên, tôi phải hướng dẫn cho các em thí sinh, nhưng chính tôi, cũng có dịp học hỏi, trải nghiệm rất nhiều điều từ chương trình. Thực ra ngay chuyện tham gia các show như của anh Chế Linh giúp tôi học được từ anh cách hát, cách giao lưu với khán giả, để từ đó áp dụng vào vị trí ghế nóng của mình.

Trong cuộc đời của tôi có hai người nghệ sĩ mà tôi vô cùng trân trọng và quý mến vô cùng. Đó là nghệ sĩ Ngọc Tân và nghệ sĩ Quang Lý. Cả hai anh có một điểm đặc biệt đó là có giọng hát khá giống nhau. Tôi với anh Ngọc Tân thân thiết hơn vì có một thời gian dài chúng tôi đi hết thành phố này đến thành phố kia để biểu diễn với nhau. Anh Quang Lý thì tôi cũng đã từng biểu diễn chung sân khấu một vài lần và sau này trở nên thân thiết hơn khi gặp gỡ trong những lần thể dục buổi sáng.

Anh Ngọc Tân có vẻ ngoài sáng sủa nên mỗi lần bước lên sân khấu là gây ấn tượng luôn, còn anh Quang Lý thì nhìn rất bình thường nhưng anh cất tiếng hát lên là người nghe bị chinh phục liền. Trong số các tác phẩm âm nhạc anh Quang Lý thể hiện mà tôi đã từng nghe thì tôi thích nhất là bài Thuyền và biển. Bài này có rất nhiều nghệ sĩ biểu diễn thành công nhưng cách anh Quang Lý xử lý tác phẩm này rất riêng.

Ngần ấy năm theo nghề, điều gì khiến anh tự hào?

Tôi lấy làm tự hào vì là người “sống được đàng hoàng” bằng dòng nhạc không phải hip hop thời thượng. Với tôi, đi hát trước hết là để được hát, được mang lại cảm xúc cho chính mình và hạnh phúc vì được có người nghe.

Cuộc sống khó khăn ngày xưa không cho tôi dám mơ ước gì hơn một công việc ổn định, đủ ăn đủ mặc. Nếu số phận không lèo lái thì bây giờ có khi Quang Linh đã thành một người nấu ăn đám cưới. Bây giờ, tôi đã mua được nhà ở thành phố Hồ Chí Minh, nhưng vẫn sống tình cảm thủy chung như xưa với chính mình và với bạn bè, người thân. Chưa tìm được ai sẻ chia cuộc đời nên tôi một mình làm tất cả mọi việc. Rời sân khấu, về nhà, tôi vẫn là đứa con nhỏ của một gia đình nặng phong cách Huế: thường nhận lời răn dạy hơn là lời khen.          

ĐĂNG BÌNH LUẬN