You are here

Đôi dòng cảm nhận nhạc phẩm: "Tình ca Măng Đen" của nhạc sĩ Ngọc Tường

Tác giả: 
Mỹ Nguyên

Tây Nguyên, một vùng đất trù phú về tiềm năng kinh tế, chiếm vị trí chiến lược về quân sự và là nguồn cảm hứng sáng tác vô tận cho biết bao con người trót dấn thân vào con đường nghệ thuật. Mà cho dù là người không am hiểu nghệ thuật cũng không khỏi nao lòng khi xa cách Tây Nguyên. Quanh năm nắng chán rồi lại mưa. Gió thổi vi vu, cây cối lao xao theo ngọn gió.

Ấy thế mà Tây Nguyên mãi như một cô nàng đỏng đảnh khiến bao chàng viễn xứ phải khao khát say mê. Có lẽ vì vậy Tây Nguyên “rủ rê” được nhạc sĩ Ngọc Tường - một người con Bình Định lên và ở mãi cho đến bây giờ. Để rồi chất Tây Nguyên dần dần len lỏi vào từng dòng xúc cảm trong các sáng tác của anh. 

Đồng bào ở Kon Tum có lẽ sẽ không bao giờ quên Ngọc Tường - cha đẻ của bài hát “Tình Ca Măng Đen”. Một bài hát gần như là thương hiệu của xã Măng Đen nói riêng và tình Kon Tum nói chung.

“Em lên với Măng Đen, nơi lắm mưa nhiều gió. Mang theo nắng đồng bằng Nghệ Tĩnh ở trong tim…”. Mở đầu bài hát như một sự khái quát chung cho điều kiện tự nhiên và xã hội ở nơi này. Phải! Măng Đen có nhiều người gốc Nghệ Tĩnh vào di trú lắm. Măng Đen có nhiều mưa nhiều gió và có cả nắng. Nhưng cái hay của người sáng tác là đưa hình ảnh mưa gió gắn vào những nốt nhạc đầu tiên để tạo cảm giác mênh mang cho người nghe. Và sự gán ghép cái nắng Tây Nguyên với cái nắng xứ Nghệ để mà nói lên sự gắn bó của người xứ Nghệ với mảnh đất Măng Đen.

Ai sinh ra màu đỏ của nền đất Tây Nguyên và ai đã quan niệm màu đỏ là tượng trưng cho sự tươi thắm của tình yêu để người nhạc sĩ có cái cớ mà gieo vần trong cho bản nhạc thế này đây: “thương lắm màu đất đỏ như mối tình thủy chung”
Càng nghe, ta càng hình dung được hình ảnh của Măng Đen ngày xưa hoang sơ lắm. Lọt thỏm giữa cánh rừng Trường Sơn, ngày ngày dòng suối nỉ non tâm tình với núi. Rồi con suối được ngăn dòng để mang điện về cho những mái nhà tranh nghèo của đồng bào nơi đây:

“Ngày nào đến Măng đen trong mái tranh lộng gió,
Nay con suối đưa dòng điện về thay trăng sao…”

“Nàng Măng Đen” vốn thướt tha, yêu kiều và lộng lẫy nhưng vì đẹp quá mà nàng có quá nhiều kẻ muốn chiếm đoạt về tay. Hết Pháp rồi đến Mỹ, chúng hòng chiếm nàng cho bằng được. Chiếm không được chúng liền thả bom để hủy hoại nhan sắc của nàng. Ngày ấy nàng xác xơ tiêu điều tưởng chừng như đã chết. Nhưng không! Nàng vẫn sống. Chàng trai xứ Nghệ năm nào đã yêu nàng trọn con tim, chàng từng bước bù lại nét xuân xanh cho “cô nàng Măng Đen”:

Chiều nào anh đến thăm em.
Gặp em lưng đồi vàng nắng,
Những hố bom thù năm xưa.
Đã hóa điệp trùng ngàn xanh.
Lá rừng reo vui trong đó.
Thành bản tình ca như tình em thiết tha…

Yêu chàng và biết ơn chàng nhưng nàng hiểu chàng cũng có quê hương để về và để nhớ. Đành dứt lòng, nàng trao chàng cành phong lan – biểu trưng tiêu biểu của núi rừng rồi nhắn nhủ anh hãy về với xứ sở ấy. Một niềm hạnh phúc vỡ òa trong tim khi chàng đáp trả: “Anh ở lại Măng Đen, anh chẳng về đâu, anh ở lại cùng em”. Ôi còn gì hạnh phúc hơn thế nữa.
Thi ca nghệ thuật thật là lạ. Từ ngàn xưa, ông cha ta đã khôn khéo lồng ghép tình yêu đôi lứa vào tình yêu quê hương đất nước. Có lẽ vì tình yêu nam nữ là một thứ tình cảm gẫn gũi và dễ lay động lòng người. Hà cớ chi lữ khách Ngọc Tường không nói “tôi yêu mảnh đất Măng Đen” cho ngắn gọn. Mà cứ phải rông dài biện hộ cho “sự yêu” bằng một bản “tình ca Măng Đen”. Phải chăng nhạc sĩ cũng học tập người xưa?

Cuộc sống nhiều mệt mỏi, nhiều sự bon chen và những áp lực vô hình. Cho nên ngày càng nhiều người tìm đến âm nhạc để mong có được sự đồng điệu qua bài hát. Có lẽ cũng nhờ vậy mà những bản tình ca sống mãi trong lòng mọi thế hệ. Với chất liệu âm nhạc dân gian đương đại, tôi nghĩ nhạc sĩ Ngọc Tường đã thành công khi đưa hình ảnh mảnh đất cũng như tình người Măng Đen nói riêng và Tây Nguyên nói chung đến với công chúng yêu âm nhạc.

Nguồn: youtube.com 

ĐĂNG BÌNH LUẬN

CAPTCHA
This question is for testing whether or not you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.