SỰ TĨNH LẶNG TRONG ÂM NHẠC: Một cuộc đối thoại nội tâm cùng nghệ sĩ piano Hazel Nguyen

05:26 AM, Thứ hai, 20/04/2026
99

Biên tập: Nhà báo, Nhạc sĩ Nguyễn Tiến Mạnh

 

Khi nhìn vào một bản nhạc, phần lớn chúng ta thường chú ý đến các nốt nhạc – nốt cao hay thấp, trường độ dài hay ngắn. Nhưng nếu để ý kỹ hơn, ta sẽ thấy trong bản nhạc còn có những ký hiệu không tạo ra âm thanh. Đó là các dấu lặng, dấu nghỉ.

Có những khoảng nghỉ được đo đếm rất rõ ràng, và cũng có những khoảng nghỉ tự do, nơi người chơi nhạc được phép lắng lại. Những dấu nghỉ ấy giống như dấu chấm, dấu phẩy, hay xuống dòng trong một bài văn. Không có chúng, câu chữ sẽ dồn dập, khó hiểu.

Âm nhạc cũng vậy. Nếu chỉ có âm thanh nối tiếp nhau không ngừng, người nghe sẽ không kịp cảm nhận, không kịp thở. Nhưng dấu nghỉ trong âm nhạc mở ra một khoảng không gian rất đặc biệt.

Khi âm thanh vừa tắt đi, dư âm của nó vẫn còn ở lại trong lòng người nghe. Và khi lắng nghe đủ lâu, ta bắt đầu nhận ra một nghịch lý rất đẹp trong âm nhạc — càng đi sâu vào âm thanh, con người lại càng tiến gần đến sự im lặng.

 

Nghệ sĩ piano Hazel Nguyen

 

Chính từ những khoảng không tưởng như “không có gì” ấy, âm nhạc mở ra một chiều sâu mà không phải lúc nào người nghe cũng dễ dàng nhận ra. Và để bước vào thế giới tinh tế đó, cần một người không chỉ chơi nhạc, mà còn thực sự lắng nghe âm nhạc từ bên trong.

Trong hành trình này, chúng ta gặp gỡ nghệ sĩ piano Hazel Nguyen (Nguyễn Ngọc Trà My) — một trong những gương mặt trẻ nổi bật của âm nhạc cổ điển Việt Nam trên hành trình quốc tế. Không chỉ gây ấn tượng bởi kỹ thuật biểu diễn tinh tế, cô còn được biết đến như một nghệ sĩ luôn tìm kiếm chiều sâu cảm xúc trong từng tác phẩm.

Sau 12 năm học tập và làm việc tại Anh Quốc, Hazel quyết định trở về Việt Nam từ đầu năm 2022, tiếp tục các hoạt động biểu diễn, giảng dạy và phát triển những dự án âm nhạc mang tính chiều sâu. Trong cách tiếp cận của mình, âm nhạc không chỉ là âm thanh, mà còn là một không gian để lắng nghe và đối thoại nội tâm.

Sau đây là những cảm nhận và góc nhìn trực tiếp của Hazel Nguyen về chủ đề “Sự tĩnh lặng trong âm nhạc”, được giữ nguyên nhằm bảo đảm trọn vẹn cách diễn đạt, cách nghĩ và trải nghiệm cá nhân của người nghệ sĩ.

 

1. Vì sao những khoảng lặng trong âm nhạc lại quan trọng

Hazel Nguyen chia sẻ: “Nếu ví âm nhạc như một bài văn, thì dấu lặng giống như dấu chấm, dấu phẩy hay xuống dòng. Chúng giúp chia câu, chia đoạn, tạo ra nhịp điệu căng – giãn, sáng – tối cho âm nhạc.

Nhờ có những điểm dừng này, âm thanh không bị dồn dập, và người nghe có thời gian để theo kịp, để cảm nhận điều đang diễn ra.

Với tôi, dấu lặng không phải là khoảng trống. Chính ở những giây phút yên tĩnh đó,
âm nhạc bắt đầu có chiều sâu. Khi biểu diễn, dấu lặng là lúc tôi thật sự hiện diện: lắng nghe dư âm trong không gian, cảm nhận nhịp thở của mình, và cả sự im lặng của khán phòng. Đôi khi, chỉ cần giữ một dấu lặng đủ lâu và đúng chỗ, cảm xúc tạo ra còn mạnh hơn rất nhiều nốt nhạc liên tiếp.

Với người nghe, những khoảng lặng ấy mở ra một không gian riêng, để mỗi người tự cảm nhận và hoàn thiện câu chuyện âm nhạc theo cách của mình.”

 

2. Sự tĩnh lặng trong âm nhạc là gì và vì sao nó chạm sâu đến con người

“Dấu lặng thì có thể viết ra trên khuông nhạc. Còn sự tĩnh lặng thì không thể ghi bằng ký hiệu.

Nó không chỉ xuất hiện khi âm thanh dừng lại, mà bắt đầu từ lúc người nghe thật sự chú ý hơn, không còn vội vàng chờ nốt tiếp theo. Khi đó, dù âm thanh vẫn đang vang, bên trong đã có một khoảng yên để theo dõi và cảm nhận.

Càng nghe kỹ, người ta càng nhận ra: âm nhạc không cần nhiều nốt hơn để hay hơn,
mà cần được nghe rõ hơn. Nghe những rung động nhỏ, những chuyển tiếp mong manh, và cả dư âm đang tan dần trong không gian.

Chính cách nghe đó giúp mình rời khỏi những ồn ào trong đầu, để thấy bức tranh âm nhạc một cách trọn vẹn hơn.”

 

 

3. Với người nghệ sĩ, tĩnh lặng có ý nghĩa như thế nào trong biểu diễn

Với tôi, tĩnh lặng không phải là im lặng trống rỗng. Nó bắt đầu từ lúc người chơi chậm lại, lắng nghe trọn vẹn tiếng đàn vừa vang lên, kết thúc một cảm xúc cũ, trước khi bước sang điều tiếp theo.

Chính khoảnh khắc đó giúp âm nhạc có chiều sâu, và giúp người chơi thực sự ở trong âm nhạc, chứ không chỉ tạo ra âm thanh.

Cảm giác đó giống như khi ta đứng trước một bức tranh đẹp. Xung quanh có thể vẫn ồn ào, nhưng trong khoảnh khắc ấy, mọi âm thanh như được gạt ra ngoài, để đôi mắt thật sự nhìn và cảm nhận.

Nó cũng giống như khoảnh khắc cuối của một bộ phim. Màn hình đã tối dần, nhưng người xem vẫn ngồi im trên ghế, vì cảm xúc còn đang treo lại, chưa thể đứng dậy ngay.

Hoặc như trong một khán phòng đông người, khi cả trăm con người cùng nín thở,
chờ đợi một giây phút quyết định. Không ai nói gì, nhưng ai cũng cảm nhận rất rõ điều đang diễn ra.

Khi những thứ dư thừa được tạm bỏ qua, thì điều đơn giản còn lại – sự tập trung vào một âm thanh, một hình ảnh, một cảm xúc – bỗng trở nên rất rõ, rất sâu, và đáng trân trọng hơn rất nhiều.

Trong rất nhiều tác phẩm âm nhạc cổ điển, sự tĩnh lặng luôn hiện diện. Nhưng để cảm nhận được nó, không chỉ riêng âm nhạc là đủ. Cần có sự “trao” từ cả hai phía.

·         Âm nhạc cần cho người nghe không gian: không gian để thở, để chờ, và đủ hấp dẫn để người nghe muốn đi tiếp cùng nó.

·         Ngược lại, người nghe cũng cần cho âm nhạc một cơ hội: một chút kiên nhẫn, một chút lắng nghe, và sẵn sàng để âm nhạc dẫn cảm xúc của mình đi, thay vì vội vàng phán xét hay phân tích.

Ví như âm nhạc của Bach khiến tôi có cảm giác như đang được nhìn thấy trật tự nguyên sơ của thế giới – một trật tự được hình thành trong khoảng không im lặng tuyệt đối, nhưng vô cùng chặt chẽ và hoàn hảo. Khi nghe nhạc của ông, tôi thường hình dung ra một cảnh mở đầu của vũ trụ. Giống như những giọt nước đầu tiên bắt đầu rơi xuống:

·         Lúc đầu, chỉ là vài giọt. Rất đơn giản. Rất rõ ràng.

·         Rồi dần dần, hàng chục, hàng trăm, hàng ngàn giọt cùng rơi, xen kẽ nhau.

·         Mỗi giọt đều có âm thanh riêng, có trọng lượng riêng, có độ vang và khoảng lặng của chính nó.

·         Không giọt nào lấn át giọt nào. Nhưng tất cả kết nối với nhau, tạo thành một cấu trúc kỳ diệu.

Trong bản Invention – Phức điệu hai bè số 6. Bach viết hai dòng nhạc đuổi bắt nhau, xoắn vào nhau, soi chiếu lẫn nhau. Nhưng giữa những nốt nhạc ấy, ông vẫn để lại những khe sáng rất nhỏ – những khoảng tinh tế.

Nếu lắng nghe kỹ, ta sẽ nhận ra độ dài – ngắn, nhanh – chậm, bất ngờ hay từ tốn của những khoảng không này. Đây chính là nơi cảm xúc và suy ngẫm của mỗi người có thể nở ra theo rất nhiều cách khác nhau.

Toàn bộ tác phẩm chỉ dài chưa đến hai phút. Nhưng mỗi lần chơi, tôi luôn có cảm giác như Bach đang đưa mình bước vào một thế giới, nơi mọi chi tiết nhỏ đều có lý do để tồn tại.

Và trong thế giới ấy, tĩnh lặng không còn là sự im lìm. Nó là nền móng – để mọi thứ khác, từ âm thanh cho đến chính sự tĩnh lặng, đều có thể tỏa sáng”.

 

 

4. Ánh sáng và tĩnh lặng – hai trạng thái có cùng tồn tại trong âm nhạc

Thật ra, chính những tác phẩm với những hình ảnh đầy ánh sáng lại khiến ta nhận ra tĩnh lặng rõ hơn. Bởi vì phải có một khoảng lặng — dù rất nhỏ — thì mắt ta mới dừng lại ở một hình ảnh, mới kịp nhìn thấy sự phản chiếu và lấp lánh, tai ta mới bám vào một câu chuyện.

Sự tĩnh lặng luôn hiện diện quanh chúng ta. Không phải ta không có nó, mà là ta có nhìn thấy nó hay không.

Hãy tưởng tượng buổi trưa đầy nắng, ánh sáng lấp lánh dọc theo một hành lang đá rất dài. Trong khoảng lặng giữa những bước chân, quý vị nghe vang lên Sonata Rê thứ K.9 của Scarlatti.

Những giai điệu trang trí long lanh của ông giống như ánh nắng chiếu qua cửa sổ, rơi xuống bậc thềm đá, rồi phản chiếu và đổi màu trên bức tường trắng—tạo nên một không gian lấp lánh đầy màu sắc dịu nhẹ, vừa tĩnh tại.

Tay trái trong tác phẩm như tiếng bước chân nhẹ trên nền đá, và đôi khi, như tiếng vang của một bước chân ngày xa—vẳng lên rồi biến mất.

Và giữa những câu nhạc, Scarlatti để vào đó những khoảnh khắc khiến tôi hình dung ra: một cánh cửa mở nhẹ, hạt bụi nhỏ bay lên dưới nắng, bóng ai đó vừa đi qua…

Rồi căn phòng lại trở về với sự im lặng ban đầu, nhẹ như thể chưa từng có gì vừa xảy ra.

Sự tĩnh lặng trong Scarlatti không mang một cấu trúc bí ẩn như trong Bach. Nó giống như sự yên tĩnh mà ta cảm nhận khi ngồi một mình giữa buổi trưa, nghe tiếng quạt quay, tiếng lá cây chạm vào nhau, và bất giác nhận ra mình đang bình yên.

 

 

5. Tĩnh lặng của ký ức – khi khoảng lặng khơi gợi nỗi nhớ

Nếu Bach là tĩnh lặng của sự kiến tạo vũ trụ, Scarlatti là tĩnh lặng của ánh sáng, thì nhạc sĩ Emmanuel Ponce — trong Intermezzo Số 1 — đưa ta vào tĩnh lặng của nỗi nhớ. Một dạng tĩnh lặng khi suy nghĩ về những điều đã qua, sự nuối tiếc, của mong muốn được nhìn thấy một điều gì đó thêm một lần nữa thôi.

Hãy tưởng tượng buổi chiều muộn màu vàng, khi gió thổi làm hàng cây xào xạc, và bỗng nhiên ta thấy nhớ.

Trong Intermezzo Số 1, giai điệu ở tay phải luôn mang một vẻ rụt rè, như một người đang đứng trước ngưỡng cửa nào đó, muốn nói ra mong muốn, nhưng còn ngập ngừng, còn sợ rằng nói ra rồi sẽ đau hơn.

Tay trái thì đều đặn như nhịp tim lặng lẽ, hoặc như tiếng bước chân của chính mình khi đi trong một căn phòng rộng, đi qua đi lại, một mình.

Nhưng điều làm bản nhạc này đặc biệt chính là những khoảng lặng mà Ponce để giữa các câu nhạc. Chúng không phải là điểm dừng kỹ thuật, cũng không chỉ là những chỗ để thở. Đó là khoảnh khắc ta chuẩn bị nói một điều quan trọng, giây phút nghẹn lại trong cổ, chờ đợi rồi lại thôi. Và cũng có những lúc sau khoảng lặng, ta lại có một lần vỡ oà cuối cùng.

Rồi sau đó là một sự im lặng sâu, nơi mọi ký ức lắng xuống như lớp bụi vàng trong nắng chiều.

 

 

6. Tĩnh lặng của sự buông lỏng – khi âm nhạc đưa con người thoát khỏi trọng lực

Với tác giả Robert Schumann, trong Kind im Einschlummern (dịch tiếng Việt “Đứa trẻ chìm vào giấc ngủ”), tĩnh lặng chính là tĩnh lặng của thời gian đang chậm lại, của nhịp thở mềm dần, của khoảnh khắc giữa tỉnh và mơ.

Ngay từ những nốt đầu tiên, Schumann không hề tạo ra một câu chuyện rõ ràng. Ông tạo ra một khoảnh khắc. Một vùng không gian nhỏ, nơi thời gian dừng lại vừa đủ để ta nghe thấy chính hơi thở của mình.

Tay phải mang một đường giai điệu nhẹ đến mức như đang sợ làm thức ai đó. Nó đi bằng từng bước nhỏ, từng hơi thở, như thể chỉ cần một chuyển động mạnh thôi là người đang ngủ sẽ cựa mình.

Tay trái thì đều, chậm và ấm — như nhịp tim của người lớn mà đứa trẻ đang tựa vào. Không phải nhịp tim lo âu, mà là nhịp của sự bình an, của một cơ thể đang ôm lấy một cơ thể khác.

Tuy nhiên Kind im Einschlummern không phải tiếng nói của một đứa trẻ thật. Đó là tiếng nói của con người bên Schumann — phần ông luôn dùng để đối trọng lại những hỗn loạn và cơn trầm cảm quặn thắt. Trong suốt tuyển tập Kinderszenen, Schumann thường dao động giữa hai mặt tính cách: bốc lửa, bùng nổ và mơ màng, hướng nội.

Trong tác phẩm, có những vùng hòa âm “xoắn nhẹ” — dấu vết của tâm trí bất định của một người có vấn đề về tâm lý như Schumann. Đôi khi chỉ cần một hợp âm lạ, một chuyển hướng mờ tối, cũng đủ làm ta cảm thấy: tâm trí ông đang trượt khỏi cân bằng, cảm xúc đang dao động nhẹ.

Tác phẩm này vẽ ra sự tĩnh lặng của một thế giới mờ sương, nửa tỉnh nửa mơ, nơi tâm trí đang trôi dạt giữa hai thực tại. Điều đẹp nhất trong tác phẩm nằm ở những khoảng lặng giữa các cụm giai điệu. Schumann không hề dừng lại rõ ràng, mà ông để giai điệu rơi xuống rất khẽ, rồi lại gợi ý mở ra một vùng không khí nặng nề, đủ để ta cảm nhận: mí mắt nặng dần, hơi thở dài hơn, và sự tỉnh táo rời khỏi cơ thể từng chút một trong khi vẫn đang níu kéo những cảm xúc đau của thực tại.

Đây là tĩnh lặng của một tâm hồn đang cố buông, đang cố tìm nơi trú ẩn giữa thực tại khó khăn. Trong tác phẩm này, luôn có một bàn tay đặt vào vai chúng ta, khẽ khàng thì thầm vỗ về “Shhh… hãy yên nào.”

 

 

7. Tĩnh lặng của trái tim – sau những tổn thương và hành trình đi qua

Intermezzo Số 1 Opus 117 của Brahms sẽ đưa ta vào tĩnh lặng của một tâm hồn đang tự an ủi chính mình của một người từng trải. Qua tác phẩm này, Brahms dường như muốn xoa dịu chính trái tim mệt mỏi của bản thân.

Ngay từ những nốt đầu, Brahms viết giai điệu như một lời thủ thỉ dịu dàng nhưng mệt mỏi. Nó không than thở, không kêu cứu, nhưng trong sự dịu ấy có một độ nặng rất sâu – giống như người đang nói nhỏ mà không ai nghe thấy trừ chính mình.

Từng cụm giai điệu, cả khi vang lên và khoảng lặng giữa chúng, là sự tĩnh lặng của nỗi buồn không thể nói ra. Chúng đã qua, đã không còn ồn ào, ta cũng không còn đủ sức đau đớn vì chúng. Trong không gian tĩnh lặng, nỗi buồn vẫn còn, nhưng thêm vào đó là sự bình yên.

Nếu như ở tác phẩm trước của Schumann, chúng ta thấy một bàn tay đang an ủi, đang vỗ về những cảm xúc để nó lắng xuống, chìm vào hư vô, thì ở tác phẩm Intermezzo Số 1 Opus 117 của Brahms, chúng ta thấy sự an ủi dành cho chính bản thân của một người từng trải, đã đi qua tổn thương, dành chút ấm áp cho bản thân. 

Brahms đã dành cả cuộc đời để yêu thương một người ông không thể có được, không thể được đáp lại.  Ông mệt vì yêu thương mệt vì nhung nhớ, và mệt vì phải tiếp tục sống với sự vắng bóng của ai đó. Để rồi cuối cùng trong tác phẩm, ta thấy được sự chấp nhận, sự tĩnh lặng của người đã hiểu cuộc đời, và không còn vùng vẫy nữa.

Khi giai điệu lặp lại lần cuối, độ sáng của âm nhạc đã tắt gần hết. Brahms đã buông tay, đặt chiếc khăn này xuống, hi vọng có thể có một cái kết cho tất cả. Đó là tĩnh lặng của lòng người sau khi đã mệt mỏi trong im lặng, và giờ ngồi lại, thở một hơi thật dài. Âm nhạc kết thúc không phải trong bóng tối, mà trong một ánh sáng rất mờ, như ngọn nến sắp tắt nhưng vẫn ấm.

 

 

8. Tĩnh lặng của sự tồn tại – khi thời gian như ngưng lại

Spiegel im Spiegel (tiếng Việt “Chiếc Gương trong gương” của Arvo Pärt đưa ta vào tĩnh lặng của sự tồn tại — một dạng tĩnh lặng không còn thuộc về cảm xúc hay câu chuyện, mà thuộc về chính sự hiện diện của mỗi con người, mỗi vật thể trong thế giới này.

Đây là tĩnh lặng trong suốt, không hướng về quá khứ, không níu kéo ký ức, cũng không tìm kiếm điều gì. Nó giống như ta đứng trong một căn phòng trắng, không đồ đạc, chỉ còn một mặt gương kéo dài vô tận; ở đó, ta nhìn thấy chính mình — nhưng nhẹ hơn, tinh khiết hơn.

Tiêu đề “Chiếc gương trong chiếc gương” nói lên tất cả. Một giai điệu đơn giản, chậm rãi, từng bước đi lên như sự phát triển tự nhiên của vạn vật. Mỗi câu nhạc là một vòng tròn khép kín rồi mở ra, giống hình ảnh hai tấm gương phản chiếu nhau đến vô hạn. Không phải để kể chuyện, mà để tạo một không gian tĩnh lặng, trong suốt, nơi ta có thể hiện diện hoàn toàn.

Nếu lắng nghe kỹ, ta sẽ nhận ra sau mỗi nốt nhạc luôn có một khoảng lặng tinh tế. Âm thanh rơi xuống rồi tan đi, nhường chỗ cho tĩnh lặng trải rộng hơn âm nhạc. Giống như mặt nước phẳng nơi bất cứ gợn sóng nào cũng biến mất ngay khi vừa xuất hiện.

Đây là dạng tĩnh lặng chỉ xuất hiện khi con người đã đi qua rất nhiều tiếng ồn của đời sống và cuối cùng chạm vào một khoảng không không phải trống rỗng, mà đầy sự bình an. Thời gian như được treo lại, tâm trí trở về con số 0, điểm khởi đầu. Mọi thứ được đặt lại đúng vị trí của nó — hoàn thiện một vòng tròn và sẵn sàng mở ra những vòng tròn mới.

9. Tĩnh lặng và trạng thái “trống rỗng” – khi tâm trí không còn bị chi phối

Khi âm nhạc đủ chậm, đủ yên, đến mức mình quên mất thời gian đang trôi, thì điều xảy ra không chỉ là mình hiểu thêm điều gì mới, mà là mình buông bớt rất nhiều thứ.

Lúc đó, mình không còn kể câu chuyện nào trong đầu, hay lo cho điều sắp tới, cũng không cần phải đặt tên cho cảm xúc của mình, mà là bình yên đối diện với sự thật.

Cái gọi là “trống rỗng”, theo tôi, không phải là không có gì cả. Mà là khi mình không còn bám chặt vào suy nghĩ, vào phân tích, vào phán đoán. Mọi thứ trở nên rất đơn giản và rất rõ ràng.

Âm thanh vang lên rồi tan đi. Chúng ta chỉ cần ở đó và lắng nghe.

Và có lẽ, chính trong những khoảnh khắc rất yên ấy, sự tĩnh lặng trong âm nhạc chạm rất gần đến điều mà nhiều nền văn hóa gọi là “trống rỗng” – một trạng thái mà mọi thứ được phép đến rồi đi, còn con người thì chỉ đơn giản là hiện diện và chứng kiến.

 

 

 

Qua những chia sẻ của nghệ sĩ piano Hazel Nguyen về chủ đề “Sự tĩnh lặng trong âm nhạc”, chúng ta nhận ra một điều quan trọng: sự tĩnh lặng không nằm ở chỗ âm thanh ngừng lại, mà ở cách chúng ta hiện diện và lắng nghe. Đó không phải là một trạng thái xa vời, cũng không phải điều chỉ tồn tại trong những khán phòng hòa nhạc trang nghiêm, mà là một khả năng rất con người — khả năng dừng lại, để nghe sâu hơn, cảm nhận rõ hơn những gì đang diễn ra bên trong mình.

Âm nhạc, qua cách tiếp cận của Hazel, không còn đơn thuần là những chuỗi âm thanh được sắp đặt tinh tế, mà trở thành một không gian mở — nơi mỗi người có thể bước vào bằng chính trải nghiệm của mình. Ở đó, những khoảng lặng không còn là sự ngắt quãng, mà là nơi cảm xúc được lắng xuống, nơi suy nghĩ được giãn ra, và nơi con người có cơ hội đối diện với chính mình một cách chân thật nhất.

Có thể, trong nhịp sống thường ngày, chúng ta hiếm khi để ý đến những khoảnh khắc như thế. Nhưng cũng chính vì vậy, khi âm nhạc mang lại một khoảng dừng — dù rất nhỏ — nó trở nên quý giá. Đó là lúc ta không còn bị cuốn theo dòng chảy liên tục của âm thanh hay suy nghĩ, mà bắt đầu nhận ra những điều tinh tế hơn: một dư âm còn vang lại, một cảm xúc chưa kịp gọi tên, hay đơn giản là sự hiện diện trọn vẹn trong một khoảnh khắc.

Và có lẽ, điều âm nhạc mang lại không chỉ là cái đẹp để thưởng thức, mà còn là một cách để sống chậm lại — để nghe, để cảm, và để hiểu. Khi đó, sự tĩnh lặng không còn là khoảng trống giữa những âm thanh, mà trở thành một phần của trải nghiệm sống, len vào từng khoảnh khắc đời thường, nhẹ nhàng nhưng bền bỉ.

Khi chương trình khép lại, điều còn đọng lại có thể không phải là một giai điệu cụ thể, mà là cảm giác về một khoảng không rất yên — nơi mỗi người có thể mang theo vào đời sống của mình. Một khoảng lặng đủ để thở chậm hơn, nghĩ ít đi một chút, và lắng nghe nhiều hơn — không chỉ âm nhạc, mà cả chính tâm hồn mình.

 

Thông tin thêm về nghệ sĩ Hazel Nguyen

Nghệ sĩ piano Hazel Nguyen, tên khai sinh là Nguyễn Ngọc Trà My hiện là Giám đốc Impressivo Klaviere & Flügel (IKF) tại TP.HCM – một hệ sinh thái âm nhạc cổ điển gồm showroom piano và Steingraeber Hall (phòng hòa nhạc chuyên nghiệp tiêu chuẩn quốc tế). Impressivo cũng là đơn vị tổ chức cuộc thi Grand Opus Performing Competition (GOPC) – một sân chơi biểu diễn quy mô Đông Nam Á, với điểm nhấn là vòng chung kết trình diễn cùng dàn nhạc cho cả thí sinh không chuyên và chuyên nghiệp.

Thêm vào đó, Hazel là một trong những thành viên trẻ nhất của hội đồng chấm thi âm nhạc hoàng gia Anh. Cô cũng là nghệ sĩ thu âm, một nhà soạn nhạc và phát triển âm nhạc qua nền tảng Musescore và Tomplay tại Anh.

 

Bên cạnh đó, Hazel là nghệ sĩ piano, giảng viên âm nhạc, đồng thời tổ chức các hoạt động biểu diễn – giáo dục – giao lưu nghệ thuật, trực tiếp xây dựng:

  • Chuỗi hòa nhạc Wiener Klassik Society
  • Chuỗi hòa nhạc Impressivo Institute
  • Impressivo Production

Các hoạt động nổi bật tại Việt Nam (2022 – 2025):

  • Biểu diễn độc tấu, hòa tấu và hợp tác cùng các dàn nhạc như SFO, IPO
  • Tổ chức các chương trình hòa nhạc chuyên nghiệp tại Steingraeber Hall
  • Phát triển cuộc thi GOPC với quy mô khu vực Đông Nam Á
  • Hợp tác với các tổ chức nghệ thuật và giáo dục trong nước và quốc tế

Các dự án sắp tới:

  • Biểu diễn cùng các dàn nhạc trong mùa hòa nhạc 2026
  • Series concert chuyên đề Bach – Mozart – Haydn – Schubert
  • Workshop, podcast và nội dung âm nhạc cho cộng đồng
  • Đào tạo giáo viên piano theo chuẩn ABRSM
  • Phát triển chương trình nghệ thuật dành cho học sinh – sinh viên

 

Công chúng yêu nhạc cổ điển có thể thưởng thức các video trình tấu Piano của Hazel tại kênh YouTube “Hazel Nguyen Pianist”:

https://www.youtube.com/user/hazel20111993/

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Chia sẻ:
facebook share
instagram share instagram share

Xem nhiều